Có những buổi chiều không ai thương xót
Một tiếng chim xa lạ hát về bầu trời
Nỗi nhớ ngổn ngang tôi và thành phố
Khói bụi trôi, dòng người trôi
Tự mình điểm danh thân phận của mình
Tôi đi dọc trên miền ký ức
Khói đốt đồng cháy kiếp trầm luân,
Tôi lại thèm quê hương
Tôi đi qua rơm rạ cuộc đời
Trong đôi mắt ráng chiều hoang hoải
Mẹ ngồi đan vào chiều sợi tóc bạc phơi
Tôi lên thành phố không mang theo quê hương
Câu vọng cổ buồn nhịp phách chông chênh,
Bỏ tuổi thơ trên cánh đồng
Bỏ ước mơ trên dòng sông.
Chiều đi dọc thành phố xô bồ
Tôi nhớ quê hương nhưng không dám khóc
Khói lam chiều cay khóe mắt làng quê
Tôi đi bằng đôi chân không vững
Thành phố không bùn lầy, không dấu chân
Có những đêm thành phố khóc
Tôi đau tiếng ếch vang lên gọi đò
Trong giấc mơ xa ngái
Tôi thấy mình khóc cười trong trăng
Con trâu già đang nhai lại tuổi thơ.

