Dẫu đã biết xuân về trên môi em
Hoa mắc cỡ, tím một triền đất đỏ
Chiều trên quê em bốn mùa lộng gió
Dã quỳ mùa khô, rụng cuống rã bèng
Con phố gầy, bụi lốc một tầm tay
Những chiếc lá, rơi bên đường vương vãi
Em bước qua sao cái nhìn ngoái lại
Bừng sáng lên, chiều rớt nắng cạn ngày
Tôi thấy chiều, một trời đầy mây rối
Và xuân hồng e ấp ở đâu đây
Cứ thong thả, có gì đâu mà vội
Đàn sáo bên sông, ríu rít gọi bầy
Sao sáo sang sông, không bay mà đậu
Thảng thốt gọi mùa, đôi lứa nhớ mong
Trong lặng lẽ tôi mong thầm em đến
Kìa con sáo vô tư, đứng hót giữa đồng

