NGHINH XUÂN
Bản chiều mây địu lưng non
Gùi hoa xuống núi núi còn đung đưa
Con đường chở nắng chở mưa
Chở xuân vào bản cả dưa lẫn bầu
Qua sông qua suối qua cầu
Con đường đã hóa thành câu ân tình
Xa rồi bom đạn chiến chinh
Mùa yêu đã hẹn khi binh lửa tàn
Hai tay nâng cốc mời làng
Rượu đong giáp quận vui tràn năm canh
Đất trời là của em anh
Ấm no là bởi đồng xanh lúa vàng
Cóc nhảy dọc
Cua bò ngang
Đồng căng sức sống bếp càng hoan hô
Xinh em nghiêng ngả sông hồ
Đàn tre sáo trúc bi bô khắp làng
Bánh đè rau bí rau lang
Cỗ xuân đầy đặn mời làng nghinh xuân
MÙA XUÂN TRÊN NHỮNG CÁNH HOA
Vẫn đi cho hết cuộc đời
Chưa vào bến đỗ xuân ngồi ngẫm xuân
Biết yêu nào cũng gian truân
Còn tim nhịp đập còn xuân với đời
Mừng xuân xin tặng nụ cười
Cho em trái ngọt từ nơi không trồng
Trẻ yêu nửa ngoài nửa trong
Già yêu cả chuyện dù không của mình
Như hoa đẹp xuân chẳng xinh
Như rượu nhạt nhởn nhơ bình tân hôn
Lở sông đâu lỗi tại cồn
Lỡ chợ đâu phải tại hồn Trương Ba
Không muốn thì xuân vẫn già
Không đi thì vẫn phải xa đời này
Ngàn hoa vẫn đợi trong cây
Không hoa ai biết mặt mày đâu xuân
XUÂN TRÊN VÙNG CAO
Mùa xuân theo những chiếc gùi
Này hạc đính
Này rượu mời trên cây
Thơm giòn vị nướng đọt mây
Phong lan khoe sắc trên tay đại ngàn
Mùa xuân đến với buôn làng
Khi hương cơm mới ngập tràn núi non
Dài tay rượu tới khắp buôn
Khách quý ngồi phía trái tim già làng
Nước mưa là lộc trời ban
Nước sông là lộc đại ngàn biếu cho
Trúc tre bó lại thành đò
Qua sông qua suối thầy trò lai kinh
Xuân đi trên mọi hành trình
Đến em bầu rượu và bình ca dao
Em là hoa của vùng cao
Là hương của đất là sao của trời
Đành tôi chỉ mỗi tôi thôi
Phan Thành Minh

