BÀU TRẮNG CHIỀU THÁNG CHẠP
Buốt gió lùa tháng chạp
Sương đan chéo mặt Bàu
Rừng cây giờ khô ráp
Trụi lá vươn trời cao
Đường quê mờ, chật hẹp
Trong vắt tiếng em cười
Những mảnh đời cắt ghép
Cuốn bờ Bàu xanh tươi
Khách đường xa rạo rực
Đồi cát đẫm hoang tình
Nghe rụng rơi ký ức
Thời lao nhọc mưu sinh
Trống huơ ly rượu cạn
Huyên thuyên lý sự đời
Bâng quơ nhìn quanh trảng
Màu chiều treo chơi vơi
Biết ai còn có nhớ
Bao năm mảnh đất này
Chúng ta đều mang nợ
Mỗi góc đất, bờ cây
Trong mỗi chiều, mỗi sáng
Cả đắn đo, sai lầm
Của một thời lãng mạn
Trong sáng và xa xăm …
Lê Thanh Hùng
NỢ NHAU CHIỀU THÁNG CHẠP
Đêm mơ khúc hoan tình năm cũ
Còn nợ nhau cả một vầng trăng
Treo đắm đuối lời yêu ngoa dụ
Nhịp thời gian quay quắt nhọc nhằn
*
Rơi đâu đó, lối mòn ký ức
Một ngày xưa xanh biếc mượt trôi
Dấu tình nào, niềm vui thắp rực
Và nỗi buồn, gói trọn bờ môi
*
Buông tay với, thời gian vỗ cánh
Em băng qua, đêm tối mịt mờ
Trời tháng chạp, ngập ngừng sắc lạnh
Bỗng vỡ òa, trống vắng bơ vơ …
*
Lắng nghe tiếng tình xưa đồng vọng
Gió miên man, trống vắng bến đời
Khắc khoải chiều đi, lòng dậy sóng
Còn điều gì mắc nợ người ơi …
Lê Thanh Hùng
LỜI HỨA CỦA MÙA XUÂN
Xuân về chưa em? trên đất Khu Lê
Anh nhớ tháng này Sài hồ nở rộ
Xào xạc gió, cánh rừng nghiêng lá đổ
Dốc cát xa, cháy bỏng lối đi về
Đồng rẫy cuối mùa, trống vắng quạnh hiu
Thảng thốt tiếng chim “bắt cô trói cột”
Sao gọi mãi mà không ai thưa thốt
Chỉ con Mang gọi bạn, “tác” khan chiều
Hoa Sò đo từng cánh mỏng rơi rơi
Bên vạt rừng thưa, khô cong nỗi nhớ
Góc rừng đó, có người đi kẻ ở
Một buổi tiễn đưa, hoa cỏ rối bời…
Sóng gợn lăn tăn, mặt Bàu trong xanh
“Con Dông” (*) lên, giương mắt tròn ngơ ngác
Rơi cuống quýt, tiếng rừng khô xào xạc
Lá sen xanh bung ngó biếc an lành
Chiều chiến khu xa mặt trận giành dân
Mùa hiệp định, trẻ trai ra phía trước
Bao máu xương cho bây giờ có được
Trời Khu Lê xanh biếc, nắng trong ngần…
Lê Thanh Hùng
______
(*) Tháng mười Dông rạp
Tháng chạp Dông lên,

