Chùm thơ Bức tranh quê của Phan Thành Minh (Đà Lạt)

BỨC TRANH QUÊ

Chưa yêu mà đã thật nghèo
Yêu rồi biết lấy đâu cheo nộp làng
Bởi nghèo nên phải than van
Dưới đe trên búa chẳng tàn cũng tiêu

Mơ làm chi với cánh diều
Thỏa vui với gió với chiều giăng mưa
Đời đâu chỉ lúa với dưa
Với cày với cuốc sớm trưa tảo tần

Được yêu xa cũng thành gần
Được em lúa chẳng cần giần em ơi
Cho dù hạt rớt hạt rơi
Cũng cùng một mẹ một nơi sinh thành

Vào đời khi hãy còn xanh
Vào phong bánh cốm vang danh làng Vòng
Không yêu thì cũng ngậm đòng
Lúa ơi lúa
Lúa lấy chồng khi mô

PTM

CON ĐƯỜNG QUÊ

Con đường của nhớ của thương
Của hoa dạ lý của hương hẹn hò
Lắm sông thì cũng nhiều đò
Bắc cầu câu đẩy dặn dò câu đưa

Nằm trần tắm nắng tắm mưa
Tắm luôn cả lúa cả dưa của đời
Sáng chưa đủ tỏ mặt người
Đã em í ới đã tôi thụt thò

Lúa về san sẻ ấm no
Đỏ rơm ấm lửa sáng trò bút nghiên
Làng trên xóm dưới kết liên
Bắc cầu quan họ nên duyên Tấn Tần

Nhứt cận lân nhì cận thân
Nhà xa ngõ gần em trở anh xoay
Sáng đông thì chiều sang tây
Mặt trời cũng biết phải bay đúng đường

PTM

TÌNH QUÊ

Nhớ thời thổi sao dong trâu
Buồn vui mặc kệ cái đầu tóc xanh
Can chi áo vá không lành
Câu ca dao mẹ để dành ru nôi

Lầm lì như trẻ mồ côi
Đồng không mông quạnh chỉ trời và ta
Ghen thầm với Cuội cây đa
Vẫn vui vì có bao la người nhìn

Sương treo đầu lá lung linh
Ra đồng qua cửa bình minh bao người
Cỏ non trâu thấy trâu cười
Mặc ta chỗ mát ta ngồi trâu ăn

Có thời sống tới trăm năm
Trẻ trâu đâu thể mãi nằm lưng trâu
Vợ thương nem nắm rượu bầu
Phải đổi mấy giàu để lấy một say

PTM

Phamngochien.com.vn - 19:58 - 24/08/2026 - Bài văn nghệ sĩ - Tư liệu

Để lại một bình luận