Quên mất cả cuộc sống – Khánh Thư (Nghệ An)

 Có một đứa bé mồ côi cha mẹ được một cặp vợ chồng lương thiện nhận nuôi. Nhưng mà mẹ nuôi của đứa bé vì do tai nạn, qua đời. Cậu bé được bà chăm sóc bởi vì bố đi làm ăn xa. Nhưng bà suốt ngày mắng mỏ, lại đặt quá nhiều kì vọng lên cậu nên hay phàn nàn. Ông cậu tính vốn lầm lì, chậm chạp. Đúng là tuổi già nên ông phải thế, nhưng cháu có gì ông hay mặc kệ, rồi chỉ nói việc của mình tự lo. Tuy rằng bảo cháu tự lo liệu, thì việc của ông bắt cậu phải làm hết. Một lần, bố trở về, tặng cho cậu một con người máy mới toanh. Mọi lần khác cậu bé đều tỏ ra thích thú, thì lần này lại thờ ơ.
 Người bố hỏi ông bà thì mới biết, do bà nói quá nhiều, ông thì chẳng để ý gì tới cháu. Cuối cùng ông bố phải dành cả ngày nghỉ nuôi con.
 Rồi người ông bị ung thư phổi và mất, bà cũng mới qua đời do đuối nước, không tìm thấy xác. Tai họa không dừng khi bố bị bệnh nặng, một thân cậu bé phải gánh vác đủ chuyện. Mới mười hai tuổi đã bận túi bụi, sáng dậy năm giờ chuẩn bị đồ ăn, bảy giờ mua đồ, bảy giờ hai lăm đi học, trưa về chuẩn bị đồ ăn, chiều hai giờ mười lăm học bài sau đó đi lượm ve chai rồi về xức thuốc cho bố, tối mười hai giờ đêm đi ngủ. Mọi ngày đều lặp đi lặp lại như vậy nên rất mệt mỏi. Một lần, cậu nhận được một bức thư: “Bác biết cháu đang rất mệt mỏi nên mới viết bức thư này. Cháu ạ, bác cũng từng là người như thế, cũng có hoàn cảnh như thế. Vì lí do đó nên bác biết cháu mệt đến phần nào. Tuy rằng biết cháu đã quá mệt mỏi rồi, ta vẫn khuyên cháu một điều, chẳng có ai là người hoàn toàn may mắn cả. Nếu thả một người xuống biển, anh ta sẽ chết khi anh ta không cố ngoi lên hoặc cầu cứu. Nhưng mà anh ta ngoi lên được, thì không chỉ khả năng rất cao là sẽ sống, mà anh ấy còn cầm cả một sợi dây để lên nữa”. Đọc xong, cậu bé quyết tâm để thoát khỏi bóng tối.
 Để tìm công việc nuôi mình và nuôi bố, cậu xin việc này đến việc nọ, tất cả đều bị từ chối. Nhưng được bà con trợ cấp mở một tiệm hoa, bây giờ cậu còn bận hơn nữa. Rồi mọi người cũng biết việc này, họ quyết định tài trợ mỗi tháng, cậu lại nói: “Không cần đâu ạ! Cháu đã được trợ cấp tiệm hoa rồi! Vả lại, cháu sẽ quyết vươn lên bằng chính sức lực của mình!”

Khánh Thư (sinh năm 2013)

Phamngochien.com.vn - 17:11 - 15/05/2025 - Bài văn nghệ sĩ - Tư liệu

Để lại một bình luận